Điều quan trọng nhất khi một người bắt đầu tu tập theo đạo Phật?

in Công việc on Tháng Mười Một 25, 2022

Có bạn hỏi rằng: “Kính bạch Thầy!” “Điều gì quan trọng nhất” “khi một người” “bắt đầu bước chân vào học hỏi, tu tập” “theo đạo Phật ạ?” Tức là bạn muốn hỏi điều rất quan trọng khi một người đầu tiên bước chân vào học hỏi, tu tập theo đạo Phật. Tức l

Có bạn hỏi rằng: “Kính bạch Thầy!” “Điều gì quan trọng nhất” “khi một người” “bắt đầu bước chân vào học hỏi, tu tập” “theo đạo Phật ạ?” Tức là bạn muốn hỏi điều rất quan trọng khi một người đầu tiên bước chân vào học hỏi, tu tập theo đạo Phật. Tức là bắt đầu làm quen, giống như các con gọi là mới tinh, chưa biết gì. Gọi là còn sơ cơ, chưa biết một chút gì, bây giờ muốn tìm hiểu đạo Phật thì cái gì là quan trọng? Các con biết là có đạo Phật rồi, nhưng bây giờ mình làm thế nào đây? Để cho cái bước đường tới đây của mình; nó tốt đẹp nhất, nó an lành nhất, nó hiệu quả nhất, cái tính hiệu quả đó.

Thế thì đầu tiên, để mà tìm hiểu về đạo Phật thì việc về học hỏi giáo lý. Bây giờ kinh sách cũng nhiều, rồi kể cả trên mạng các con ạ, cũng nhiều. Các con đều có thể tìm hiểu trên đó. Thế nhưng mà nếu các con không có người Thầy hướng dẫn thì vẫn có thể chúng ta không tiến đạo được. Các cụ ngày xưa có câu gọi là: “Không thầy đố mày làm nên”. Học đạo lại càng cần phải có Thầy nhé! Cho nên các con nếu đọc kinh, đọc sách rất nhiều nhưng mà chẳng có một người Thầy nào cho mình nương tựa thì mình không tiến đạo đâu. Thầy nghĩ rằng bản thân Thầy tiến đạo được đến như bây giờ là vì Thầy có chỗ Thầy nương tựa.

Từ lúc còn sơ cơ, Thầy đã phải đi tìm Thầy. Thế cho nên các con điều rất quan trọng đối với người sơ cơ, ngoài việc học giáo lý ra, cái đấy trong sách, trong vở, trong kinh có thể mình tìm, mình đọc được nhưng mà tìm cho mình một người Thầy, một đại chúng để mình nương tựa các con ạ, quan trọng lắm! Vì đã tu học Phật là quay về thế giới tâm linh. Nếu mà quay về đấy mà ta không có người dẫn hướng cho mình, ta rất dễ lệch lạc, ta rất dễ buông lung. Thầy nói ví dụ: Các con mà đi học Phật, các con không có Thầy nương tựa. Có Thầy thì mối liên hệ tâm linh tự nhiên nó chắc chắn, nó ràng buộc và khi mình định làm cái điều gì sai, mình nghĩ tới Thầy, tự nhiên là có khi dừng lại được, mình không dám làm.

Nhưng nếu không có Thầy, mình chẳng có ai để mình nương tựa, có thể mình dám, sẵn sàng làm. Học Phật thì hay thật đấy, biết Phật Pháp hay đấy, giới đức Phật hay đấy nhưng mình vẫn sẵn sàng có thể phạm giới ngay. Vì mình chẳng có ai kiểm thúc mình, không có ai dìu dắt mình. Đó, các con thấy không? Cho nên điều đầu tiên đối với người học Phật rất quan trọng là tìm cho mình một người Thầy, một đoàn thể, một Tăng đoàn để mình nương tựa nhé. Các con phải tìm giống như Thầy ngày xưa cũng vậy, Thầy cũng đọc rất nhiều Phật Pháp nhưng mà Thầy vẫn thấy mông lung. Sau đó, Thầy phải đi tìm một người Thầy cho mình.

Thầy đi tìm ở đất miền Bắc cũng rất nhiều nơi. Thầy nhớ lúc đầu, Thầy tìm đến Hòa thượng Pháp chủ, Hòa thượng Đại lão Thích Đức Nhuận, Đệ nhất Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Nhưng mà tiếc lắm, đến năm ấy là Hòa thượng đã chín mươi mấy tuổi rồi, 94 95 tuổi rồi. Hòa thượng bảo: “Bây giờ, Thầy già quá rồi con ạ!” “Thầy sợ Thầy không có thời gian để kèm cặp, giáo dưỡng cho con”. Sau đó, Thầy tìm đến chùa Một Cột, Thầy gặp Thượng tọa Thích Thanh Cẩn thì Thầy có nương Thượng tọa một thời gian và sau đó thì Thượng tọa mất. Thượng tọa cũng rất giỏi, cũng rất đức độ, chuyên châm cứu cho mọi người miễn phí đấy.

Sau khi rời Thượng tọa Thích Thanh Cẩn vì Cụ yếu và Cụ viên tịch thì Thầy đi tìm Hòa thượng Thích Thanh Từ. Vì lúc ý là Thầy đã được biết đến Hòa thượng Thích Thanh Từ và Thầy biết người này sẽ chính là Thầy của mình. Lúc ấy, Thầy chưa đi tu mà. Thầy chọn Hòa thượng và Thầy nương theo Hòa thượng, Thầy quy y với Hòa thượng và sau đó thì cái duyên đúng là như vậy. Đến lúc đi xuất gia, Thầy cũng xin làm đệ tử của Hòa thượng. Và Thầy nghĩ: Cuộc đời của Thầy đến ngày hôm nay không nhờ ân đức của Hòa thượng Thích Thanh Từ, Thầy không được như thế này; không nhờ những sự giáo dưỡng của Hòa thượng, không nhờ Tăng đoàn thanh tịnh của Hòa thượng thì Thầy không được như hôm nay.

Cho nên ơn của người Thầy rất lớn từ buổi ban đầu sơ cơ cho mình. Cho nên đối với Tuệ Tâm thì Thầy muốn nói các con cũng thế. Phải chọn lựa cho mình một người Thầy, một Tăng đoàn để mình nương tựa, mình có lòng tin vững chãi. Các con đi đâu các con thấy: “À! có Thầy, có Tăng đoàn đấy.” “Tại sao mình không vượt qua được điều này” “mà các Thầy làm được?” “Mình sẽ cố gắng”. Tức là có những tấm gương cho mình để cho mình vươn lên. Thế còn nếu tu học Phật mà các con không có Thầy, không có những tấm gương cho mình; không bao giờ các con tiến đạo được. Cho nên người ta gọi là tu hành phải có Thầy, có bạn.

“Ăn cơm có canh, tu hành có bạn” là như vậy. Có Thầy, tự nhiên niềm tin của mình vững chãi. Nghe không? Có Tăng đoàn yểm trợ cho mình, mình vững chãi. Và như vậy mình rất là tiến bộ. Không thể không có một hội chúng cho mình nương tựa nhé! Cho nên điều đầu tiên bạn này hỏi: “Điều gì quan trọng nhất” “khi một người bắt đầu bước chân” “tìm hiểu, học hỏi, tu tập theo đạo Phật?”. Thì hãy cố gắng tìm cho mình một người Thầy, một đại chúng để mình nương tựa. Cái điều đó rất quan trọng! Nếu các con không có chỗ nương tựa vững chắc, các con sẽ lung lay ngay. Nay gặp người này, người ta nói thế này, đi theo; mai mốt Hội Thánh đức Chúa Trời đến dụ, các con cũng đi theo ngay.

Họ bảo đi theo đức Chúa Trời là không phải làm ăn gì, tự nhiên là Chúa sẽ mang thức ăn đến cho mình mà cũng nghe. Không phải làm gì, rồi cũng sẽ sung sướng; họ nói dụ một hồi, rồi các con cũng nghe. Thế nhưng, nếu các con nương tựa, ví dụ nương tựa chùa Ba Vàng mình rồi, có Thầy đây rồi, có đại chúng, chư Tăng mình yên tâm, không thể có chuyện đó. Mình được nghe các Thầy giảng Pháp và cái năng lực nữa. Khi mình nương tựa các Thầy, tự nhiên có năng lực gia trì. Cũng giống như các con quy y Tam Bảo vậy. Chân thật quy y Tam Bảo, có sự gia trì của Tam Bảo cho mình. Thế giới tâm linh rất kỳ đặc, kỳ diệu lắm; không phải chuyện bình thường các con ạ.

Khi mình chính thức, thật lòng quy y Tam Bảo; mình sẽ nhận được năng lực gia trì của Tam Bảo. Cũng giống thế, các con chân thật phát nguyện tu hành như hôm qua Thầy nói thì sẽ cảm ứng mười phương chư Phật, rồi có thể Phật sẽ cho một ông Đề Bà Đạt Đa đến với mình. Nhưng mà phải thật tu, mới có Đề Bà Đạt Đa, chứ không phải là chuyện chơi đâu nhé! Ông Đề Bà Đạt Đa, cái gì ông cũng chống trái với mình đấy. Nghe không? Nhưng mà phải thật tu. Thế làm cho mình làm sao? Thầy nói các con biết, tâm tính mình, nó nhiều gai góc; giỏi giỏi một tí thì kiêu mạn, mà kém kém một tí thì lại tự ti. Phải có ông Đề Bà Đạt Đa đến, ông chọc cho mình, ông quậy mình thì mình mới tốt lên được.

Mình tự ti thì ông ấy lại đến, ông ấy kích mình, mình kiêu mạn thì ông ấy đến chặt mình. Thế là mình mới tốt, mình mới nhẫn nhục được nhé. Nhưng mà phải chân thật phát nguyện tu hành mới cảm ứng, có ông Đề Bà Đạt Đa. Còn mình không thật tu, mình chỉ gọi là chơi chơi thôi, tu chơi chơi thì chưa có Đề Bà Đạt Đa đâu. Có bạn xấu thì có, có nghiệp quả của mình thì có, người ta đến đòi nợ mình thì có; chứ không phải có Đề Bà Đạt Đa như Phật Thích Ca đâu. Thế thì đấy là thế giới tâm linh rất là màu nhiệm các con ạ. Nếu các con chân thật nương tựa Tam Bảo, nương tựa Tăng đoàn, các con sẽ được gia trì lực.

Người ta gọi là gì? Có Phật Phật lực, Pháp có Pháp lực và Tăng có Tăng lực. Tăng lực đây không phải là bò húc đâu nhé! Tăng lực thật đấy, lực của Tăng đoàn gia trì cho mình. Chân thật một lòng tin tưởng, nương tựa; các con sẽ được năng lực ấy gia trì, bảo hộ cho mình nhé. Nó giúp cho mình rất nhiều. Cho nên điều rất quan trọng với câu hỏi này là các con biết tìm Thầy, tìm cho mình bậc minh Sư, cho mình một Tăng đoàn thanh tịnh để mình nương tựa. Điều đó vô cùng quý! Đánh mất cái đó là mình mất rất nhiều. Cho nên Thầy đã nói, cái kết quả Thầy được như hôm nay, hoàn toàn từ công đức của Hòa thượng Thích Thanh Từ đối với Thầy.

Từ Tăng đoàn giáo dưỡng của Hòa thượng giúp được cho Thầy điều này. Thầy nói, nếu mà Thầy đi vào chỗ khác, chưa chắc Thầy đã được thế này, có khi Thầy lại trở thành một người rất có thể bê tha. Là chuyện thật đấy các con ạ! Không phải chuyện là không đâu. Có những người đi xuất gia rồi, nếu không phải gặp Thầy tốt, Thầy sáng mà gặp phải người Thầy lôi thôi, mình cũng lôi thôi cả cuộc đời mình luôn đấy các con ạ. Cho nên người ta gọi “Thầy nào, trò đấy” là như vậy. Cho nên điều rất quan trọng của người sơ cơ học đạo Phật, ngoài việc tìm hiểu giáo lý ra, Thầy chưa nói nhưng rất quan trọng: Hãy tìm cho mình một người Thầy, một đại chúng để mình có chỗ nương tựa về tâm linh; nó yên ổn, có nơi, có bến đỗ hẳn hoi, mình không “bèo dạt mây trôi”.

https://www.youtube.com/watch?v=gVy2eVPFqB8

https://youtu.be/gVy2eVPFqB8Có bạn hỏi rằng: “Kính bạch Thầy!” “Điều gì quan trọng nhất” “khi một người” “bắt đầu bước chân vào học hỏi, tu tập” “theo đạo Phật ạ?” Tức là bạn muốn hỏi điều rất quan trọng khi một người đầu tiên bước chân vào học hỏi, tu tập theo đạo Phật. Tức l

Categories: Công việc