Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 04 | iQiyi Vietnam

in Công việc on Tháng Mười Một 25, 2022

Khó khăn lắm tôi mới được diện đẹp một lần lại bị anh mắng nhiếc như thế. Anh đối xử với nhân viên của anh kiểu đấy sao? Không phải anh từng ra nước ngoài sao? Không phải anh đã học đại học sao? Tôi thấy anh học cách nhìn phiến diện thì có. Anh làm q

Khó khăn lắm tôi mới được diện đẹp một lần lại bị anh mắng nhiếc như thế. Anh đối xử với nhân viên của anh kiểu đấy sao? Không phải anh từng ra nước ngoài sao? Không phải anh đã học đại học sao? Tôi thấy anh học cách nhìn phiến diện thì có. Anh làm quản lý kiểu đấy sao? Cô nói vậy là có ý gì? Tôi Anh bảo tôi đi phục vụ Tiêu Bang. Được thôi. Mỗi ngày trừ giờ đi làm ra, tan ca tôi cũng phải đi theo anh ta, dỗ dành anh ta. Nhưng tôi cũng biết mệt chứ. Tôi cũng có cảm xúc chứ. Tôi cũng là người. Tôi cũng cần nghỉ ngơi. Nhưng anh không hề nhìn thấy những điều đó. Anh chỉ biết nói nếu khách hàng không hài lòng thì tôi sẽ sa thải cô.

Ngoài sa thải ra, anh còn biết làm gì khác không? Tôi biết cô giận, tôi hiểu. Cô muốn ra ngoài đi dạo, tôi có thể đưa cô đi. Cô có cần giận dữ đến vậy không? Tôi dẫn cô đi giải khuây. Cô muốn nói gì, mắng gì thì cứ mắng thoải mái. Tôi sẽ không thù dai đâu. Thật không? Tôi muốn mắng gì thì mắng? Tùy cô. Tôi muốn nói gì thì nói? Tôi nói được làm được. Vui quá đi. Dễ chịu quá. Sao anh không uống? Sao anh chỉ rót cho tôi vậy? Tôi hơi dị ứng cồn. Không uống được nhiều. Vẽ chuyện. Vậy sao anh không nói sớm. Có gì muốn nói muốn mắng, cứ việc nói đi. Thật ra lúc học đại học tôi rất muốn đi làm sớm hòa mình vào đời sống công sở.

Tôi luôn cho rằng một công ty hoặc một khách sạn được vận hành thông qua sức lao động của mọi người. Nhưng thời gian này, tôi nhận ra không phải như vậy. Rất nhiều người có cũng được, không có cũng chẳng sao. Dù khách sạn không có họ vẫn có thể tiếp tục vận hành như thường. Đã vậy rồi mà họ còn không cố gắng, làm được ngày nào hay ngày nấy. Có thể họ đã thành thạo công việc ở vị trí của mình, không còn gì đáng để thử thách nữa. Cho nên niềm vui duy nhất của họ bây giờ chính là làm biếng. Cô cũng nhận thấy những vấn đề này à? Nên tôi cảm thấy cực kỳ thất vọng. Thật ra là một nhân viên, mọi người đều không muốn sống trong cảnh lo sợ có thể bị sa thải bất cứ lúc nào.

Nhưng khi nhìn thấy những nhân viên lâu năm kia không có một chút cầu tiến chúng tôi cũng muốn nói rốt cuộc nên lấy kinh nghiệm từ ai, nên học hỏi ai. Nếu tôi là ông chủ, tôi cũng sẽ chọn cách sa thải họ. Cô có thể nhìn rõ vấn đề như vậy, đúng là khiến tôi nhìn cô bằng con mắt khác. Tôi cho phép cô sau này đi theo học hỏi tôi. Học hỏi anh? Anh, Tạ Phạn Vũ, mới là người làm tôi khó chịu nhất. Anh vừa vào khách sạn đã đứng trên những người khác. Không ai dám nói không với quyết định của anh. Trong lòng chúng tôi dù có bất mãn bao nhiêu cũng buộc phải cố gắng mà làm. Hơn nữa dù anh muốn cải thiện chính sách của khách sạn anh cũng không cần dùng biện pháp thô bạo vậy chứ.

Sao anh có thể công khai sa thải một cô gái chứ? Anh có biết làm vậy là tổn thương người khác lắm không? Anh không có phong độ đàn ông gì hết. Cho nên anh phải học hỏi David nhiều vào. So với anh, David phong độ hơn nhiều. Học hỏi David? Chỉ có loại phụ nữ không có khả năng thưởng thức như cô mới nghĩ như vậy. Cái gì? Tôi không có khả năng thưởng thức? Đúng đó. Vậy anh có biết tôi nhìn thấy gì trên mặt anh không? Cái gì? Là lợi ích, lợi ích, lợi ích, chỉ toàn là lợi ích. Tôi mà không xem trọng lợi ích thì các cô chết đói à? Tôi chăm sóc cảm xúc của mỗi người các cô thì ai quản lý khách sạn đây? Sao anh có lý vậy nhỉ? Chỉ mình anh là có lý nhất phải không? Cô là lính mới, cô thì hiểu cái gì.

Sao tôi lại không hiểu? Tôi hiểu nhiều lắm đấy. Hơn nữa không phải anh nói sao? Tối nay tôi muốn nói gì thì nói, muốn mắng gì thì mắng. Anh sẽ không thù dai. Không phải anh định nói mà không giữ lời chứ? Tạ Phạn Vũ, anh không định nuốt lời đấy chứ? Hai chúng ta cùng lắm là ân oán cá nhân. Anh đừng lấy việc công báo thù riêng. Tôi sẽ không rời khỏi khách sạn. Anh làm gì thế? Anh làm gì thế? Đau đầu quá. Tôi Rượu giả. Không được, không được, không được. Rượu giả gì chứ? Đau đầu, đau đầu quá. Đau đầu. Tạ Phạn Vũ. Anh Anh tỉnh lại đi. Vừa rồi có phải anh hôn tôi không? Anh tỉnh lại đi, anh đừng giả vờ ngủ.

Vừa rồi có phải anh hôn tôi không? Đồ khốn, đồ khốn nhà anh. Nụ hôn đầu của tôi. Tạ Phạn Vũ. Tạ Phạn Vũ, anh dậy đi. Anh dậy đi. Đồ khốn nạn. Sàm sỡ tôi xong thì ngủ luôn. Anh dậy đi. Tạ Phạn Vũ. Anh dậy đi. Tạ Phạn Vũ. Tỉnh dậy. Anh giải thích đi, tại sao anh lại hôn tôi? Anh có biết đó là Anh có biết Anh dậy đi. Tốt nhất là anh ngủ thật. Anh có biết tối qua là nụ hôn đầu của tôi không? Tôi phải giải thích thế nào với David đây? Tên khốn nạn nhà anh. Lẽ nào anh thích tôi? Sao có thể? Tạ Phạn Vũ, sao anh lại thích tôi được? Dậy đi! Dậy đi! Tức chết đi được. Chỉ biết ngủ. Đồ khốn. Nếu anh tỉnh dậy mà không giải thích với tôi, tôi sẽ bóp chết anh, ôi mẹ ơi.

Tức chết đi được. Tôi nói anh biết, tên khốn này. Nếu anh tỉnh dậy mà không giải thích với tôi thì anh xong đời rồi. Tạm biệt. Tạm biệt. Đến khách sạn rồi, đến khách sạn rồi. Người gì đâu mà kỳ cục. Tôi kệ xác anh. Rốt cuộc mình đã làm Rốt cuộc mình đã làm gì vậy chứ? Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Dậy đi, dậy đi. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Dậy đi. Cô làm gì vậy hả? Tối qua cô về lúc nào thế? Sao cô lại thành ra thế này? Tối qua cô và David đã xảy ra chuyện gì? Không có gì hết. Bọn họ đâu? Họ đi làm rồi. Cô sắp trễ rồi đấy. Trễ? Tôi trễ giờ rồi. Tôi phải đi làm đây. Đợi chút, đợi chút. Tôi có chuyện quan trọng muốn hỏi cô.

Chuyện gì? Chuyện kim bài miễn tử sao cô không kể với tôi? Làm tôi cứ tưởng là Tạ Phạn Vũ cho. Tôi nghĩ đó không phải chuyện gì to tát nên không nói với cô. Làm tôi cứ tưởng bở hẹn anh ấy ra ngoài, bị mất mặt trước mọi người. Cô hẹn anh ấy ra ngoài rồi? Cô đừng nhắc nữa. Đúng là chuyện mất mặt nhất trong lịch sử. Người như tôi mà anh ấy còn không thích. Chắc chắn là anh ấy thích đàn ông. Cái này nhé. Lấy đi. Đi nào. Hôm đó tôi nhìn thấy một vị khách tóc uốn lọn cực kỳ đẹp. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Buổi hòa nhạc tối qua có hay không? Hay hay… hay lắm… hay lắm. Chỉ tiếc là anh không đi.

Địa điểm hơi xa. Đường xá đi về có thuận tiện không? Tiện, tiện lắm. Tôi về cùng bạn tôi. Hôm qua lúc sau điện thoại của tôi bị hết pin. Nên mới không trả lời tin nhắn của anh. Xin lỗi nhé. Người bạn nào vậy? Không sao, về là tốt rồi. Tạm biệt. Sao mình phải trốn chứ? Tại sao tối qua anh hôn tôi? Tôi hôn cô? Làm gì có chuyện đó? Anh không thừa nhận? Anh có biết đó là Là gì? Không có gì. Anh cứ nói tại sao tối qua anh lại hôn tôi đi. Cái gì? Cô đừng nói lung tung. Anh gào gì chứ? Không lẽ tôi bôi nhọ anh hay gì? Nếu không phải tại tối qua tôi uống nhiều quá, sao tôi có thể hôn cô được. Cô quay đầu lại mà soi gương đi.

Vậy cũng tức là anh không thích tôi. Nụ hôn kia không có bất cứ ý nghĩa nào. Chỉ tại anh say, đúng không? Đúng. Vậy thì tốt. Tôi còn tưởng là tôi đã làm chuyện có lỗi với David. Thần tượng của tôi. Da David? Hôm qua cô ăn mặc như vậy là để đi gặp anh ta? Sao nào? Không được à? Ai cho cô đi gặp anh ta? Tôi cảnh cáo anh, tránh xa tôi ra. Nếu không phải vì anh nắm quyền sinh sát tôi thì tôi gặp anh lần nào sẽ đánh anh lần đó. Tôi còn muốn bảo cô tránh xa tôi ra đó. Đồ sao chổi! Tạ tổng, cậu bị người ta đuổi giết à? Tôi nghe nói anh là chuyên gia tình yêu hôn nhân lừng danh của khách sạn chúng ta.

Chuyện này Không đến mức chuyên gia, chòm sao, bài tarot thì có biết chút ít. Cậu có thể bảo tôi tư vấn tình yêu. Nhưng chuyên gia tình yêu hôn nhân thì nghe giống tin tức xã hội quá. Tôi có một vấn đề. Vấn đề tình yêu, cậu cứ hỏi. Không chuyện gì là tôi không biết. Tiền công mỗi lần không đắt đâu. Năm trăm. Trên con đường tình yêu, tôi vẫn là học sinh tiểu học. Học phí. Nộp hết cho anh. Anh Anh thấy David thế nào? Ý tôi là anh thấy David là một người đàn ông như thế nào trên mọi phương diện? David à? Là một người đàn ông, không có gì để chê. Không có gì để chê? Anh đánh giá anh ta cao vậy sao? Đâu chỉ mình tôi.

Mọi người đều vậy. Vậy Vậy… Tôi thì sao? Cậu? Cậu là một kiểu người không có gì để chê khác. Nói thật đi. Không phải, Tạ tổng. Tôi không hiểu vấn đề của cậu cho lắm. Cậu đến để cầu nhân duyên? Tôi muốn hỏi anh là đàn ông như tôi và David, con gái sẽ thích kiểu nào hơn? Chuyện đó cần gì phải hỏi, tất nhiên là cậu rồi! Nói thật đi. Không phải chứ, Tạ tổng. Cậu xem, năm nay tôi 33 tuổi rồi. Tôi mở một quán bar bé xíu ở trong khách sạn của cậu, tôi đâu có sự lựa chọn. Hôm nay anh có nói gì tôi cũng sẽ không so đo với anh. Cái này liên quan đến tương lai của tôi. Anh nói thật đi. Nếu không, tôi bắt anh dẹp tiệm.

Vậy được. Nếu cậu đã nói vậy tôi cũng không sợ nói thật cho cậu biết. Vấn đề mà cậu hỏi là điển hình của việc không biết mình ra sao. Về nhà tự soi gương đi. Chiều cao, ngoại hình, khí chất giống như cậu đúng là tai họa. Bình thường lúc đi đường cậu không có cảm giác gì sao? Có ai liếc cậu một cái không? Cậu có bạn không? Tôi dám cá là cậu không có. Còn chạy đến đây hỏi tôi. Tự cậu không biết là tại sao à? Tôi nói cậu biết, Tạ Phạn Vũ, dù sao tôi cũng nhịn cậu lâu lắm rồi. Cùng lắm thì tôi không mở quán bar này nữa. Hôm nay tôi phải nói thật cho cậu biết. Cậu, đúng là một tai họa. Cậu đi đến đâu là hỏa hoạn đến đấy.

Bởi vì cậu chính là kẻ đốt cháy tâm hồn thiếu nữ. Không ai dám nhìn cậu. Vì chỉ cần một cái nhìn họ sẽ phải lòng cậu, vô phương cứu chữa. Không ai dám lại gần cậu vì họ không tự tin. Họ cảm thấy bản thân vốn không xứng. Rốt cuộc phụ nữ sẽ thích ai? Cậu hỏi tôi vấn đề này là cậu đang sỉ nhục tôi. Trong Trong mắt phụ nữ… Không sao đâu. Tôi Người đàn ông như tôi không có cả tư cách để thở. Nhưng cậu thì sao? Cậu thì khác. Cậu chỉ cần ngoắc tay thì trái tim phụ nữ sẽ ngưng đập vì cậu. David mà so với cậu? Tôi là người đầu tiên không phục. Đúng là Đúng là lời thật lòng. Tôi tin anh. Nên mới nói bạn gái của cậu nhất định phải thuộc đẳng cấp bảy sao.

Là Aman trong phái nữ. Vậy là không phải cô gái đẳng cấp bảy sao thì tôi có thể không cần cân nhắc? Đẳng cấp năm sao còn không xứng hít thở cùng một bầu không khí với cậu. Vậy Nếu tôi và một cô gái đã xảy ra một vài hành động khá là khá là thân mật. Mau, mau, mau. Kể tôi nghe là cô gái bảy sao may mắn nào vậy? Anh hiểu lầm rồi. Chỉ được cấp nhà trọ thôi. Vậy mọi chuyện e là không phải thật. Hoặc là cậu bị ép. Nói quá đúng. Anh Hải, tôi mời anh. Nào, nào, nào. Một câu thức tỉnh người trong mộng. Giám đốc David. Nhạc Nhiên. Sao thế? Có phải tôi đã làm sai điều gì không? Sao cơ? Tôi có thể cảm nhận được anh đang giận tôi.

Anh có thể nói cho tôi biết vì sao không?. Cô có thể cảm nhận được sao?. Bởi vì. bởi vì tôi rất bận tâm.. Vậy cô có thể nói thật cho tôi biết không?. Buổi hòa nhạc có hay không?. Hôm qua tôi không đến nghe buổi hòa nhạc.. Là vì tôi bị Tạ tổng kéo đi.. Hôm qua tôi đã mượn Giai Giai một chiếc váy.. Sau đó tôi ra cổng đợi anh,. rồi Tạ tổng trông thấy liền nói. tôi mặc chiếc váy đó đứng trước cổng có hơi. có hơi không ổn.. Sau đó tôi, tôi. Tại sao phải nói dối?. Tôi xin lỗi.. Không còn việc gì khác tôi đi trước đây.. David.. Tôi có chuyện này muốn hỏi anh.. Hiểu rồi.. Chuyện tình cảm, cậu cứ hỏi tôi.. Anh thấy Tạ tổng thế nào?. Ý tôi muốn nói là. anh đánh giá thế nào về anh ta với tư cách một người đàn ông. trên mọi phương diện?. Vậy ra, cậu cũng đến để cầu nhân duyên sao?. Tôi thì cầu nhân duyên gì với anh ta chứ?.

Ý tôi muốn nói là một người phụ nữ sẽ chọn anh ta hay là chọn tôi? Cái đó còn phải hỏi sao, tất nhiên là cậu rồi. Tôi muốn nghe lời nói thật. David. Hai chúng ta quen nhau cũng gần mười năm rồi. Có khi nào tôi nói dối cậu chưa? Giờ anh đang nói dối đấy. Anh yên tâm. Hôm nay anh có nói gì tôi cũng không so đo với anh. Chuyện này có liên quan đến tương lai của tôi. Anh nhất định phải nói thật với tôi. Nếu không, tôi sẽ cắt đứt nguồn khách của anh. Vậy được. Nếu cậu đã nói như vậy, tôi cũng không sợ nói thật cho cậu biết. Vấn đề mà cậu hỏi là điển hình của việc không biết mình ra sao. Về nhà tự soi gương đi.

Chiều cao, ngoại hình, khí chất giống như cậu đúng là tai họa. Bình thường lúc đi đường cậu không có cảm giác gì sao? Có ai liếc cậu một cái không? Cậu có bạn không? Tôi dám cá là cậu không có. Còn chạy đến đây hỏi tôi. Tự cậu không biết là tại sao à? Tôi nói cậu biết, David, dù sao tôi cũng nhịn cậu lâu lắm rồi. Cùng lắm thì tôi không mở quán bar này nữa. Hôm nay tôi phải nói thật cho cậu biết. Cậu, đúng là một tai họa. Cậu đi đến đâu là hỏa hoạn đến đấy. Bởi vì cậu chính là kẻ đốt cháy tâm hồn thiếu nữ. Không ai dám nhìn cậu. Vì chỉ cần một cái nhìn họ sẽ phải lòng cậu, vô phương cứu chữa.

Không ai dám lại gần cậu vì họ không tự tin. Họ cảm thấy bản thân không xứng. Rốt cuộc phụ nữ sẽ thích ai? Cậu hỏi tôi vấn đề này là đang sỉ nhục tôi. Trong Trong mắt phụ nữ… Tôi Người đàn ông như tôi còn không có cả tư cách để hít thở. Nhưng cậu thì sao? Cậu thì khác. Cậu chỉ cần ngoắc tay thì trái tim phụ nữ sẽ ngưng đập vì cậu. Nên mới nói, Tạ Phạn Vũ mà so với cậu? Tôi là người đầu tiên không phục. Không có câu nào là thật lòng. Không có tác dụng gì à? Những lời anh nói lừa mấy tên nhóc luôn tự cho mình là đúng thì được. Vậy, David. Rốt cuộc cậu thích ai vậy? Một cô gái đã từng giúp tôi.

Là ai vậy? Nhạc Nhiên? Nhạc Nhiên. Tôi sớm đã nhìn ra hai người có gì bất thường rồi. Nhưng rốt cuộc cậu thích cô ấy ở điểm nào? Trước giờ vẫn luôn là tôi giải quyết vấn đề giúp người khác, chưa từng có ai giải quyết vấn đề giúp tôi. Nhưng Nhạc Nhiên thì khác. Cô ấy dám vì tôi lấy bình cứu hỏa xịt thẳng vào khách, ngâm đầu bếp Chu trong thùng gỗ. Nhưng bản thân cậu cũng không dám chắc có nên theo đuổi cô ấy không. Cậu sợ có tình địch. Tôi muốn đem lại hạnh phúc cho cô ấy. Cậu không thể nghĩ mọi chuyện chu toàn được đến vậy đâu. Nào! Tôi đi đây. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Ấn phía sau lưng giúp tôi.

Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Anh không sao chứ? Tôi Tôi Tôi không cố ý đâu. Tôi thực sự không cố ý đâu. Anh không sao chứ? Tôi xin lỗi. Này hôm nay cô làm sao thế? Thần trí lơ đãng, hồn xiêu phách lạc, sống dở chết dở. Cô không vui sao? Tôi đâu có không vui. Chẳng phải chúng ta đã trở thành bạn thân không gì là không thể nói, không gì là không thể tâm sự rồi sao? Nếu cô đã có tâm sự sao không nói ra với tôi. Tôi Nhân viên khách sạn chúng tôi phải tuân thủ quy tắc. Chúng tôi không thể vì chuyện riêng gây ảnh hưởng đến khách hàng. Được. Vậy nếu như tôi nói vì cô không kể cho tôi biết chuyện riêng của cô nên tâm trạng tôi trở nên không tốt.

Khi tâm trạng không tốt sẽ dễ nghĩ quẩn, khi nghĩ quẩn sẽ dễ có hành vi tự tử. Nếu tôi tự tử, có phải cô vẫn phải nói với tôi không? Anh thực sự muốn biết sao? Thực ra cũng không có gì. Hôm qua David mời tôi đi nghe buổi hòa nhạc. Sau đó lại bị Tạ Phạn Vũ làm lỡ mất. Nhưng tôi không biết tại sao David lại đối xử với tôi rất lạnh lùng. Tôi chỉ muốn biết tại sao. Tại sao bỗng dưng lại đối với tôi Nhạc Nhiên. Cô Cô thích David sao? Anh đang làm gì thế này? Cuộc sống không còn gì đáng lưu luyến. Sao nào, như này còn chưa đủ rõ ràng sao? Anh cần giúp gì có thể nói với tôi. Tôi sẽ gắng hết sức khiến anh vừa lòng.

Hôm nay là sinh nhật tôi. Một ngày quan trọng như vậy khách sạn các anh chẳng phải nên tổ chức cho tôi một bữa tiệc sinh nhật thật hoành tráng sao? Nhưng theo như tôi được biết hôm nay không phải sinh nhật anh. Tôi muốn đón sinh nhật vào ngày hôm nay đấy. Sao nào, không được sao? Tất nhiên là được. Anh muốn tổ chức thế nào đây? Như vậy đi. Buổi tối tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc ở quán bar. Anh hãy qua đó cùng chúc mừng với tôi. Được chứ? 9 giờ 30 tối nay. Không gặp không về. Thiên vương tự sát này có vẻ đang có tâm trạng rất tốt đấy nhỉ. Chứng tỏ khách sạn chúng ta có một loại ma lực có thể chữa lành cho anh ta.

Tôi thấy là cô có ma lực mới đúng. Làm một ly “Trông mòn con mắt” nhé? Cái gì cơ? Suốt cả tối cô ngóng đợi ngoài cửa cũng hơn 500 lần rồi. Cửa nhà chúng tôi sắp bị cô nhìn nát rồi. Uống một ly giải khuây đi. Nào! Cảm ơn anh Hải. Chào giám đốc David! Chào anh! Giám đốc David đến cửa rồi. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Anh ta đến rồi, anh ta đến rồi. Anh ấy đến rồi sao? Đến ngay bây giờ đây. Chúng ta cứ tiến hành theo kế hoạch. Đi! David, anh đến rồi à? Mau vào trong, mau vào trong. Anh xem, Nhạc Nhiên đang hát kìa. Chúc mừng sinh nhật! Cảm ơn anh quá, khách sáo vậy sao? Tôi còn có việc, tôi đi trước đây.

Đừng vội mà. Sinh nhật tôi sao anh có thể không uống ly nào đã bỏ đi được. Nào, nào, nào! Ngồi đi, ngồi đi. Chúng ta cùng cổ vũ cho Nhạc Nhiên. Nào, lắc nó lên. Làm đi nào. Nào, lắc lên nào. Nào, Nhạc Nhiên. Vỗ tay! Hay, hay lắm! Hay lắm! Khiến anh chê cười rồi. Không sao. Khi hát quan trọng nhất là phải hòa mình vào tình cảm. Vừa nãy cô đã rất nhập tâm, có đúng không? Rất có sức lôi cuốn. Chi bằng bây giờ chúng ta hãy cùng high lên nào. Đổi bản nhạc khác phiêu hơn, có được không? Một, hai, ba bắt đầu. Đẹp trai quá đi! Nào! Ra nhảy nào. Lại đây. High lên nào. Nào! Cùng nhảy nào, đừng ngại.

Đến đây nào, đến đây nào. High lên nữa nào. Đến đây nào! Ca sĩ mới nổi của ZAD. Ngốc nghếch. Đến đây nào, đến đây nào. Mọi người cùng nhảy lên nào. Được đấy. Anh chàng đẹp trai cùng ra nhảy nào. Xin lỗi, tôi không biết nhảy. Đừng xấu hổ thế chứ. Đúng đó. Tạ tổng. Tôi thực sự không biết nhảy, buông tôi ra. Không biết nhảy. Buông ra. Buông ra. Tiếp tục nào, David. David. David cố lên. Cố lên! Tuyệt lắm, David! Đúng là trăm năm mới gặp một lần. Đây là màn quyết đấu đỉnh cao trong lịch sử của ZAD. Cuộc tranh đấu trên bảng xếp hạng. Cuối cùng ai mới là quán quân của đêm nay? Chúng ta rất háo hức mong chờ.

High lên nào. Sao lại mất điện rồi? Mất điện rồi. Không ngờ anh biết nhảy nữa cơ đấy. Nào! Ngay bây giờ sao? Để người khác nhìn thấy thì không hay đâu. Không sao, vui thôi mà. Nào! Cũng phải. Nào! Có vui không? Rất vui. Tôi cũng vậy. Sau hôn lễ của James, doanh thu khách sạn đã tăng lên đáng kể. Nhân viên được thúc đẩy bởi quy chế loại bỏ cũng đã có đột phá rất lớn về tính chủ động. Có thể thấy rằng mọi thứ đang phát triển theo chiều hướng tốt. Tất cả những điều đó đều là công lao của Tạ Phạn Vũ, con át chủ bài của anh. Cũng không hoàn toàn là vậy. Đó là kết quả khi toàn thể khách sạn đồng lòng.

Hy vọng con át chủ bài đó của anh sẽ luôn giữ được trạng thái này. Với tình hình hiện tại của các anh không được để xảy ra bất kỳ sai sót gì. Sẽ không có vấn đề gì đâu. Chào buổi trưa, anh yêu. Anh đoán xem, em đem gì đến cho anh nào? Điện thoại mẫu mới nhất. Vào đây. Em rất nhớ anh. Đừng đùa nữa. Để người khác thấy không hay đâu. Có gì không hay chứ. Chúng ta yêu nhau đường đường chính chính bọn họ sẽ không nói gì đâu, có đúng không? Lục Hạo. Em thực sự không muốn làm ở bộ phận lễ tân nữa. Quá mệt mỏi rồi. Ngày nào cũng như vậy, em cảm thấy như già đi mười tuổi. Em thấy buồn ngủ quá. Hôm nay em nhất định phải ngủ một giấc thật ngon.

Em đang nói chuyện với anh đấy. Tô San. Hóa đơn của khách này là do em viết sao? Đúng thế, sao vậy? Em nhìn cho kỹ đi. Ba hai ba năm. Sao lại viết thành ba ba hai năm nhỉ? Khách vẫn chưa trả phòng, 504. Alo, xin chào! Chúng tôi bên bộ phận lễ tân. Thật ngại quá, do sơ suất lúc trước của tôi hóa đơn tôi viết cho anh có chút vấn đề. Mong anh có thể phối hợp với tôi để trả lại hóa đơn. Chúng tôi sẽ viết lại cho anh một tờ hóa đơn mới. Sao cơ? Alo! Alo! Họ nói thế nào? Bảo không muốn trả lại hóa đơn. Anh ta nói anh ta làm mất rồi. Vậy phải làm thế nào đây? Còn phòng tiêu chuẩn không? Anh đợi chút để tôi kiểm tra giúp anh. Em

https://www.youtube.com/watch?v=ap6jkr-qX_c

https://youtu.be/ap6jkr-qX_cKhó khăn lắm tôi mới được diện đẹp một lần lại bị anh mắng nhiếc như thế. Anh đối xử với nhân viên của anh kiểu đấy sao? Không phải anh từng ra nước ngoài sao? Không phải anh đã học đại học sao? Tôi thấy anh học cách nhìn phiến diện thì có. Anh làm q

Categories: Công việc